Houston 9-18-1994
Em yêu thương ,
Trong bong tối quen thuộc của bốn bức tường, anh nằm đấy đơn côi như lắng nghe thì thào về một ngày tháng nào đó, có sông,có nước,có những cánh diều mất hút vào bóng đêm. Anh muốn thời gian như mực nước thủy triều ngừng lại ở một nơi để có một chút nào vớt vát, níu kéo để anh được gần bên em một chuỗi quá khứ êm đềm và rồi anh đã thiếp đi lềnh bềnh êm ái đi vào giấc ngủ nhẹ tênh. Ở đấy anh tìm lại những con dế mèn rên rỉ thâu đêm .Ở đấy, anh bắt gặp những con ốc nhồi bám víu trên cành lá chuội.Ở đấy, em đã tìm gặp em, một thế giới tuổi thơ
Mà bây giờ, một phần nào đã là của anh …
Buổi sáng, anh cũng chẳng biết là mấy giờ, nhìn ra ngoài trời còn đang tối,anh đã chợt tỉnh dậy như một thói quen để bắt đầu một ngày trong đời .Trong cái khoảnh khắc phù du anh chợt có ý nghĩ, tất cả hôm nay một ngày thật trống vắng, thật yên tĩnh anh sẽ để dành cho em. Cho những giây phút của một buổi sáng chủ nhật cuối tuần, ra ngồi ngoài vườn trong cái khỏang không chỉ một mầu đen, anh biết rằng lúc này em đang chìm đắm trong giấc nồng và anh vần ngồi đây nhìn vào khỏang trống bao la, đắm mình trong phiêu bồng mông lung gần như không định hướng nhưng cuối cùng anh cũng đã về bến mơ, để thả hồn nghĩ về em trong cái lành lạnh mang mác của một sớm thu về,một chút thanh thóat của tâm hồn ,một chút mượt mà của da thit. Dường như cómột cái gì tương phản trong anh, nửa muốn trời chóng sáng để đựợc nhìn những giọt sương mai đọng trên những phiến lá xanh, óng ánh và tươi mát nhưnhư hình bóng em,nửa anh muốn mặt trời vẫn ngủ yên để anhđể anh ngồi trong bóng tối với giấc mộng trầm kha và để em có một giấc ngủ trọn vẹn với những mộng và mơ …
Anh đã đến với em như một sự tình cờ, không mời mọc, không tính tóan như một định mệnh đã an bài và anh cũng sẽ không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy, một khúc quanh của cuộc sống với muôn ngàn chữ nếu, nếu em có một chút phấn son cho đời them hương, nếu em có một chút khép kín, thụ động thì có lẽ anh sẽ giữ một khỏang cách nào đó để chẳng có ngày hôm nay.Như vô hình chung và ngược lại em đã thản nhiên và lừng lững đến với anh như một tha nhân đứng bên lề cuộc đời ..Em đã ngồi đấy, hồn nhiên và vô tư và anh cũng ngồi đấy, có mặt như cậu học trò mới lớn, lạc lõng, ngơ ngác trong ngày khai trường của một ngày đâu đời . Và còn hơn thế nữa, đối diện với em anh đã bối rối mông lung với những suy nghĩ riêng tư, có một lúc nào đó anh bắt gặp em qua đôi mắt buồn nửa như thách thức, nửa như trốn chạy và them nữa, cũng có lúc nào đó, qua thế ngồi ngả nghiêng như kêu gọi, như ơ hờ …Ngay lúc ấy anh tự biết rằng, anh đã buông xuôi để chìm trong mê lộ, đành chấp nhận rằng mình là kẻ thua cuộc ….
Sau đó, cả một tuần lễ dài, anh như người mông du qua cơn say trong giấc ngủ chập chờn nửa mê nửa tỉnh, anh đã bị em chấn áp ngay trong những phút phù du đầu của cuộc chiến .Anh đã bị em quật ngã một cách tàn bạo không tiếc thương, lạnh lung đến tàn nhẫn và anh cũng đã đảo điên trong cái thú đau thương nghiệt ngã ấy …Đà từ lúc nào, đã từ lâu lắm, từ những ngày mới lớn anh cũng có những hình bóng, đôi môi,nụ cười..anh cũng có những giây phút bàng bạc, xa vắng, đến rồi đi nhớ rồi quên.. ký ức cứ ẩ hiện mờ mờ,ảo ảo . Tất cả như khác biệt không như lúc này,dữ dôi, cuồng nhiệt như một cơn bão biển anh như say sóng và rơi vào khỏang chân không, chới cới khôn cùng .Khuôn mặt láu lỉnh, nụ cười trêu ngươi,dáng đi bất cần đời,no tròn và màu mỡ . Tất cả đã đè nặng lên anh, bám cứng lấy anh từ sáng sớm cho đến chiều tối,đeo đuổi anh từ bgày nay sang tháng nọ và anh đã đuối sức rã rời qua vóc dáng mờ mờ nhân ảo của em. Anh đã khốn đốn vật vã qua tiếng thở dài như đi vào giấc mộng trần ainhưng có một điều anh đã không tự dối lòng, những giây phút yếu đuối ấy anh đã cố gắng hình dung khuôn mặt quen thuộc của em nhưng anh đành chịu, một cái gì thật bình thường nhưng anh không hiểu nổi, cuối cùng anh lại phải mò mẩm, lục lọi, tìm kiếm em qua tấm hình nhỏ bé, những nét đan thanh của một ngày xưa Hòang thị, một chứng tích có thâ,t gần như không tưởng, lại một lần nữa anh buông xuôi qua tiếng thở ngắn than dài đành chấp nhận một thực tại mình là kẻ thua cuộc . anh hung gẫy cánh …Trực diện với em anh đà quá nhỏ bé với đầy rẫy tự ty,một phần nào như em đã viết vượt quá tầm tay và chẳng bao giờ với tơi…
Vô hình chung những sáng trưa chiều tối, niềm ưu ẩn ấy, cơn ác mộng ấyđã luôn trĩu nặng trên anh, anh đã mong đợi để đợi mong,và rồi vào một buổi chiều vô định anh đã may mắn như vô tình vượt qua được đọan đường khốn khổ ấy, gần như một phép lạ, anh đã cảm xúc run runđể ngôn từ “anh yêu em”đi vào không gian và được em đón nhận.Một buổi chiều thâ,t đẹp, có gió heo may, có nắng nhạt và anh như người mộng du trong cơn mưa tình anh chẳng còn biết mình là ai,say tình say người,ngày xưa Hòang thị đã theo anh trên suốt đường về và bây giờ anh đang đánh vật với chữ nghĩađể mình hỏi mình, như vâ,y có phải là tình yêu không em ?
Và anh đã mệt mỏi, rã rời với những cái ngáp lệch ngườinhưng đầy ắp hạnh phụcAnh cũng có những giây phút lắng đọng ,khép mình trong bóong tối ở mô,t góc nhàđể vẫn vơ,vơvãn đi tìm một câu trả lợi Một thực tại, từ những ngày biết thế nào là rung động, biết thế nao là nhớ, là mong, cả một khỏang thời gian dài mà đơn vị được tính bằng năm,nhìn xuống đôi bàn tay10 ngóncó dài có ngắn cũng như bấy nhiêu cuộc tình đã qua . Thực tế phũ phàng là gần nửa cuộc đời đi sớm về tru+anh đã tự nhận như mình mới biết yêu lần đầu, khờ dại và non nớtnhư ngu ngơ cắn phải trái ớt hiểm,cay xé lưỡi để nhớ đời, để chẳng bao giờ quên và rồi cũng lẫn thẫn tự hỏi như vậy có phải là tình yêu phải không em ?
Ngay từ lúc này,ngồi trong bong tối mông lung,đầu óc anh như tê dại, đông cứngđể chẳng có câu trả lời nào cho thõa đáng, đểchẳng có một lời kết chung chung, anh chợt nghĩ rằng đẹp nhất anh mường tượng đến một ngày hai đứa mình nằm bên nhau,đầu gối tay kề, anh sẽ triu mến đặt lên bờ môi mọng của em một nụ hôn và để thủ thỉ thì thầm hỏi em câu hỏi ấyvà anh biết rằng em sẽ nhắm mắt mơ màng đón nhận như một câu trả lời,giữa anh và em,trong bong tối không một khỏang trống,hai chúng mình cùng đi tìm một tình yêu đích thực ,đúng nghĩa,đơn thuần và bình dị ….Qua những giây phút mặc khải ấy anh đã tìm thấyanh đã yêu em vô vàn như những ngày nào, tự lâu lắm, bây giờ và mãi mãi …………
Phi Ngọc Hùng
...
No comments:
Post a Comment