Houston,ngày 9-12-1994
Em yêu,
Buổi chiều ngồi ngoài vườn thật trống vắng, có một chút gì hoang tịch cô liêu của một ngày nhạt nắng và anh đã ngôi ở đấy qua những năm dài để nhìn bốn mùa qua mau, anh cũng đã ngồi ở đấy hằng tháng hằng ngày để tìm sự đổi thay của chính minh. Để rồi cũng vẫn vậy, vẫn gốc cây ngọn cỏ,anh vẫn là anh, trơ trụi và nhàm chán.Nếu có sự khác biệt nào thì hình như anh mất đi nỗi hoài cảm nhớ nhà trong khói thuốc khói vàng bay lên cây của những năm đầu trên đất khách quê người. Một phần vì đã giã từ khói thuốc lại thiếu tách cà phê đen,mất ngủ đã quá nhiều, thao thức chập chờn trong cái khỏang nửa đêm về sáng để tôi nhìn tôi trên vách.Thực sự thì trong lúc này anh chẳng biết nghĩ gì,viết gì chỉ biết rằng mình đang hòa nhập vào khỏang bao la của trời đất với mảnh vườn thu hẹp và biết mình đang có mặt,có cây có cỏ,có đá có nước, như phiêu liêu ngập lội cho cuộc tình,thả hồn xa xa thêm một chút nữa dù đã muộn màng nhưng vẫn sâu đậm và mãnh liệt như khi anh nhìn thấy lác đác một hai chiếc lá vàng rơi theo ngọn gió ...Cũng có thể khỏang thời gia này anh đã lơ đểnh với cái đẹp mênh mang của thiên nhiên để đắm chìm trong cái đẹp của tạo hóa khóe mắt,nụ cười. Dường như trong anh đang có sự biến đổi của một cơn bão ngầm ..Và cũng một hai chiếc lá vàng ấy như báo hiệu một chớm thu về và mùa thu là mùa của tình yêu lá bay tường bắc lá bay sang và em như hiện thân của một Ngày xưa Hòang thị, em tan trường về , đường mưa nho nhỏ..Và anh đang đi tìm về một ngày nào của năm tháng đã qua, tình yêu học trò chẳng còn nữa để bù đắp vào những mất mát ấy anh đã đi tìm em trong cái nhá nhem của thành phố mới lên đèn để có những phút giây lắng đọng, đợi và mong, nhớ và thương mà chúng mình đã tìm nhau trong góc vắng để được cận kề nhau trong vòng tay, nồng nàn ngất ngây anh như chưa bao giờ biết yêu...
Đã có một lúc nào đó anh như hụt hơi thiếu sức với muôn ngàn chữ "nếu"..tiếc nuối thời gian,anh đếm thời gian qua những chân tóc đã ngã màu và lại một lần nữa,anh lần mò về quá khứ.Ở cáituổi mười chín hai mươi, một nửa thời gian đi học anh đã chôn vùi tuổi trẻ trong quán cafe bên đường băng những điếu thuốc lá, bằng những tách cà phê đen và tự hỏi tôi phải làm gi để không phao phí tuổi trẻ ..nhưng rồi ngày tháng vẫn đong đưa ,anh đếm thời gian bằng những cuộc tình như những mùa thu lá bay,tóc mai sợi ngắn sợi dài lấy nhau chẳng đặng thương hòai ngàn năm.Và cũng hơn một lần ,anh đã ngộ nhận qua những nhà văn lớn về những cuộc tình muộn, hạn hẹp và không thưc. Nhưng bây giờ thì qua em anh đã hiểu,yêu là hiện hữu,để có mặt, như đánh dấu một khúc quanh của quãng đời, ngày tháng để lại đằng sau, ở một khỏang trống hình như anh đã yêu em từ tiềm thức sâu thẳm,như bất chợt,ngộp thở và chóng mặt, điên cuồng và tê dại, hội nhập và ngây ngất vì vậy chữ nghĩa, ngôn từ để lại không có chỗ đứng ...Viết thêm nữa cũng vậy thôi nhưng ít nhất cũng một lần, một lần trong đời để chẳng bao giờ có ...
Trong anh, anh đã tự hiểu, anh chẳng nuối tiếc gì khi nói yêu em và một mai em sẽ là của anh mãi mãi ..như định mệnh đã an bài .
Yêu em,
ạnh .
Wednesday, July 20, 2011
Da6u Kỷ niệm
Mưa là những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò tôi hơn bốn chục năm về trước , khi ấychúng tôi chỉ vừa học lớp 8, lớp 9...những ngày mưa dầm phải lội mưa đi học, đến trường vơi nón ,dù áo mưa đủ màu sắc ..vào lớp thì không gian tối sầm lại thầy trò thật gần gũi, ấm cúng trong lơp học dươi ánh đèn nê-ông đa được bật lên ...Lời giảng bài êm nhẹ của cô Tường Vinh đã đi vào tâm hồn thơ dại của chúng tôi bao ước mơ khát vọng đầu đời ..lần đầu tiên với những cảm xúc, bừng thức về thân phận của một dân tộc nhược tiểu thầy Hòang Xuân Thiệu đã khai mở cho lũ học trò ngốc nghêch...
Mưa cũng đã trôi về một quá khứ dạt dào của tuôi mơi lớn , buớc vào cuộc đời với bao giông tố nổi trôi ...Bạn tôi , đứa còn đứa mất . Đâu rồi những Thanh lùn với bi"m tóc ngang vai , đôi mắt một mí chưa kịp sáng rực niềm vui ngày quê mẹ im tiếng súng thì cũng là ngày quả bom mọt- chê đã vô tình rớt vào mái nhà nhỏ của bạn .Chiến tranh đã kết thúc nhưng cũng vẫn cướp đi người bạn học của tôi . Rồi còn nữa, những Xuân Mai , Bích phượng ..người đã bỏ đi bụi đời , kẻ lặng lẽ uống những viên thuốc để được ngủ yên ngàn thu, để trốn chạy khỏi một xã hội không tưởng khát máu ...
Đâu rồi những ngày hoa mộng được hạnh phúc trong vòng tay dạy dỗ của các thầy cô, làm sao tôi có thể quên được nụ cười thật đôn hậu và giọng nói thật trìu mến của cô Thu Phương , nét nghiêm nghiêm nhưng đôi lúc cũng rất dí dỏm của cô Ngọc Diệp...Ngày bé bỏng ở lớp 8/9 thì chúng tôi sao quên được những phá phách nghịch ngợm của bầy ngựa chứng sân trường đã từng làm cha Sở của trường phải rơi lê...Hãy tha thứ cho chúng em hỡi cô Ngọc Xuân ,soer Stanislas , cha Nguyễn Thế ...
Đàn chim bé bỏng năm xưa đã bay lạc vào đời, thoát mà đã hơn bốn mươi năm rồi ...Bạn bè ơi , thầy cô ơi , mái trường dấu yêu ơi cho tôi xin hẹn một ngày về để được tạ lỗi về những lầm lạc đã qua...
Dấu kỉ niệm
Mưa cũng đã trôi về một quá khứ dạt dào của tuôi mơi lớn , buớc vào cuộc đời với bao giông tố nổi trôi ...Bạn tôi , đứa còn đứa mất . Đâu rồi những Thanh lùn với bi"m tóc ngang vai , đôi mắt một mí chưa kịp sáng rực niềm vui ngày quê mẹ im tiếng súng thì cũng là ngày quả bom mọt- chê đã vô tình rớt vào mái nhà nhỏ của bạn .Chiến tranh đã kết thúc nhưng cũng vẫn cướp đi người bạn học của tôi . Rồi còn nữa, những Xuân Mai , Bích phượng ..người đã bỏ đi bụi đời , kẻ lặng lẽ uống những viên thuốc để được ngủ yên ngàn thu, để trốn chạy khỏi một xã hội không tưởng khát máu ...
Đâu rồi những ngày hoa mộng được hạnh phúc trong vòng tay dạy dỗ của các thầy cô, làm sao tôi có thể quên được nụ cười thật đôn hậu và giọng nói thật trìu mến của cô Thu Phương , nét nghiêm nghiêm nhưng đôi lúc cũng rất dí dỏm của cô Ngọc Diệp...Ngày bé bỏng ở lớp 8/9 thì chúng tôi sao quên được những phá phách nghịch ngợm của bầy ngựa chứng sân trường đã từng làm cha Sở của trường phải rơi lê...Hãy tha thứ cho chúng em hỡi cô Ngọc Xuân ,soer Stanislas , cha Nguyễn Thế ...
Đàn chim bé bỏng năm xưa đã bay lạc vào đời, thoát mà đã hơn bốn mươi năm rồi ...Bạn bè ơi , thầy cô ơi , mái trường dấu yêu ơi cho tôi xin hẹn một ngày về để được tạ lỗi về những lầm lạc đã qua...
Dấu kỉ niệm
Bài thơ cho con
Có một tình yêu
lớn lao như đại dương
Có một trái tim
Suốt đời mẹ khắc ghi
đó là hình bóng con
Như một dòng suối nhỏ
Đưa mẹ đến đỉnh yêu thương
Tình yêu mẹ đã trọn dành cho con
Không gì đong đếm được
Ngày con vừa ra chào đời
Bao nụ cười chào đón
Ngày con vừa chập chững
Con ngã lòng mẹ đau
Ngày con vừa lớn khôn
con khóc lòng mẹ sầu ...
Mẹ dắt dìu con đi
mẹ nớm cho con ăn
Mẹ trông từng giấc ngủ
con hãy lớn khôn mau
từ hình hài lẫn ý nghĩ
mãi vẫn in hình bóng mẹ
lớn lao như đại dương
Có một trái tim
Suốt đời mẹ khắc ghi
đó là hình bóng con
Như một dòng suối nhỏ
Đưa mẹ đến đỉnh yêu thương
Tình yêu mẹ đã trọn dành cho con
Không gì đong đếm được
Ngày con vừa ra chào đời
Bao nụ cười chào đón
Ngày con vừa chập chững
Con ngã lòng mẹ đau
Ngày con vừa lớn khôn
con khóc lòng mẹ sầu ...
Mẹ dắt dìu con đi
mẹ nớm cho con ăn
Mẹ trông từng giấc ngủ
con hãy lớn khôn mau
từ hình hài lẫn ý nghĩ
mãi vẫn in hình bóng mẹ
Màu thời gian...
Hồi mình còn nhỏ hình như lớp đệ thất, đệ lục gì đó ...suốt ngày mình chỉ tẩn mẩn bên cái kệ sách cũ kỹ, mình còn nhớ đó là những quyển sách đủ thể loại được lưu giữ từ đời các anh chị lớn để lại.Trong thế giới tuổi thơ thần tiên của tôi lúc bấy giờ đã có "những người khốn khổ " của Victor Hugo với hình ảnh rất Việt Nam của một Lê Văn Đó khốn cùng của Hồ biểu Chánh ...Rồi "sans famill" đã làm tâm hồn tôi chìm đắm vào một cảnh đời lưu lạc của cậu bé mồ côi khốn khổ. Tôi đã từng thao thức như cậu bé trong đêm người cha ghẻ trở về thế là bao bột trứng gà ,bơ để làm bánh ăn mừng Tuần Thánh đã tan tành mây khói...Cậu đã lặng người khi nghe được những toan tính của người cha không muốn cậu sống yên ổn bên canh người mẹ mà cậu hằng yêu mến..Hình ảnh đã làm tôi rơi lệ là lúc câu phải bị bán cho một người gánh xiết rong trong buổi sáng mẹ cậu vắng nhà cậu mong ngóng mẹ câu trở về nên bước đi mà cậu cứ ngỏanh lại cho đến một lúc đứng trên ngọn đồi cao cậu vẫn nhìn thấy ngôi nhà thân yêu của mình còn lại bé xíu và hình như mẹ cậu đã về tới... cái bóng áo trắng của bà tất bật chạy ra chạy vào như thể tìm kiếm đứa con nhỏ khốn khổ của mình .Từ xa cậu nhìn thấy hình ảnh của bà mẹ giống như con bướm trắng vơi hai cánh bay chập chờn và cuối cùng cánh bướm đó cũng đã mất hút ....
Và tôi cũng rất yêu những trang sách nhóm Tự lực văn Đòan vơi hình ảnh rất đẹp của Khái Hưng "Nữa chừng xuân ", Nhất Linh với "Đọan tuyệt", Thạch Lam với "Gió đầu mùa"...,Sau này thì tôi mê mải với Thàng Vũ, con Thúy của Duyên Anh và cái êm đềm của tỉnh lỵ Thái Bình đã mênh mang cả tuổi thơ bé bỏng của tôi như là những chấm phá sâu đâm nhất không thể nào quên được.
Và tôi cũng rất yêu những trang sách nhóm Tự lực văn Đòan vơi hình ảnh rất đẹp của Khái Hưng "Nữa chừng xuân ", Nhất Linh với "Đọan tuyệt", Thạch Lam với "Gió đầu mùa"...,Sau này thì tôi mê mải với Thàng Vũ, con Thúy của Duyên Anh và cái êm đềm của tỉnh lỵ Thái Bình đã mênh mang cả tuổi thơ bé bỏng của tôi như là những chấm phá sâu đâm nhất không thể nào quên được.
Friday, July 15, 2011
Thursday, July 7, 2011
Tuesday, July 5, 2011
ký ưc tuổithơ
KÝ ỨC TUỔI THƠ
by Soan Phi on Wednesday, June 8, 2011 at 1:02am
Tôi đang bắt đầu viết những dòng chữ đầu tiên cho trang blog mới mở. Không khó khăn mấy như khi hồi nhỏ viêt những bài luận văn mà tôi hằng yêu thích .Tôi còn nhớ mãi một bài luân văn năm tôi học lớp đệ thất viết về một thị trâ'n nhỏ hồi ấy tôi vẫn được theo bố mẹ đi bỏ thuốc quảng cáo ở những huyện lỵ quanh thành phố..
Còn bé xíu mà tôi đà cảm nghiệm được cái đìu hiu của những làng quê xa..một phiên chợ nhỏ lèo tèo người buôn bán, nhũng đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc ngồi chơi nghịch trước hiên nhà. Tiếng động xe cộ hồi ấy vỏn vẹn chỉ là tiếng xe ngựa lộp cộp trên đường..và trong cái im lặng tĩnh mịch của buổi trưa hè còn có âm vang kẽo ket của chiếc võng đu đưa hòa với lời ru êm êm của người mẹ già...
Thế giới trẻ thơ của tôi lúc đó còn có những chiều chạy rong trên những cánh đồng rộng mênh mông sau nhà, để nghe tiếng gío reo vùn vụt bên tai, để mắt mãi mê theo những cánh diều đủ màu sắc đang phần phật bay về tận cuối chân trời xa thẳm. Ngôi nhà, nơi tôi gia đình chúng tôi đã sinh sống ba mươi mấy năm trời nằm cạnh quốc lộ số một dưới dốc chân cầu Băng Ky sau này lớn lên có những dịp đi chơi đâu xa về tôi còn nhớ như in cái cảm giác xôn xao chỉ muốn chân mọc cánh để bay nhanh về cái tổ ấm thân thương để trông thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ đang nấu cơm , bố đang ngồi đọc báo, vừa qua giữa cầu tôi đã nhìn thấy cái mái nhà cũ kỹ với bức tường quét màu vôi quen thuộc. Ngôi nhà của tôi được bao quanh bởi một khu vườn cây cối rậm rạp với cái cổng gỗ sơn trăng bạc màu đứng dưới bóng râm của tàng cây trứng cá ... Chung quanh khu tôi ở có những xưởng cưa gỗ ngày đêm với tiếng động của máy cưa xẻ gỗ âm vang thật rền rĩ buồn tênh. Những ngày bố mẹ tôi đi giao hàng ở tỉnh xa , nhà chỉ còn lại mấy anh chị em , đứa lớn trông đứa bé,tôi vẫn còn nhớ như in những cảm xúc hồi nhỏ ấy. Vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa ra ngồi ở ngạch cửa không thấy bố mẹ đâu tôi thường tủi thân khóc nhè báo hại ông anh của tôi phải dỗ dành mãi tôi mới nín. Đối diện nhà tôi hồi ấy là nhà của ông đốc Tài, đó là căn nhà lầu hai tầng duy nhất trong vùng được xây theo kiểu mới. Phía sau là những căn nhà mái tôn, mái tranh chen lẫn sau những lùm cây xum xuê, hàng cây cau uốn mình theo thửa ruông mênh mông thẳng tắp còn có môt đường ray xe lửa cũ kỹ từ thời Pháp thuộc để lại thỉnh thỏang tôi vẫn nhìn thấy đòan tầu nhả khói đen kịt xình xịch đi qua và tiêng còi tàu tu tu vọng lai..
...Ký ức của tôi còn in đậm những buổi sáng trời đổ cơn mưa lớn làm ngập lụt cả nhà,tôi ngồi trên tấm phản thò hai chân xuống để nghịch nước, bố tôi ngồi nghe tin tức từ cái radio nhỏ xíu còn mẹ và chị tôi thổi cơm bằng một cái cái bếp dã chiến ...Cơm mẹ tôi nấu tôi thì lúc nào tôi ăn cũng rất ngon miệng và không thấy no...Vì vậy mà hồi nhỏ tôi béo tròn cứ như quả mít nên mẹ tôi vẫn gọi tôi là con lùn hay con lật đật…Chắc là vì hồi nhỏ tối ngày tôi té lên té xuống như con lật đật ...
Hồi ấy, chắc là tôi còn bé lăm Bố tôi theo học lớp săn bắn và thường vắng nhà để đi săn băn trên rừng . Tôi còn nhớ nhũng buổi tối,mẹ tôi bế tôi trên tay ra đứng ở ngòai đường để ngóng trông bố tôi về ..các anh chị tôi xúm xít đứng vây quanh nghe mẹ kể chuyện ngày xưa mấy đứa nhỏ thì chơi năm mười bịt mắt bắt dê, cá xấu lên bờ ...Tôi ngày đó còn quá bé bỏng để hiểu được nỗi buồn lo trong đôi mắt mẹ , nỗi não nùng tê tái trong tâm hồn người mẹ trẻ. Phải rồi mẹ tôi dạo ấy chỉ mới ngòai 30,vẫn mái tóc uốn quăn với đường ngôi rẻ lệch, khuôn mặt trái xoan với hàng chân mày cong như lá liễu,đôi mắt mẹ thật tinh anh và lúc nào cũng như phảng phất một nụ cười bao dung.. Tuy là phải làm bộ máy đẻ năm một để cho 14 anh em chúng tôi ra chào đời,nhưng mẹ tôi lúc nào cũng giữ được vẻ ngoàii thanh lịch chải chuốt của người con gái miền Bắc. Mỗi lần mẹ ra đường là bà phải điểm trang , tôi đã từng mê mẩn ngắ'm nhìn bàn tay khéo léo của mẹ tô vẽ vòng chân mày cong vút , một chút son môi tươi tắn sậm màu làm nổi bật nụ cười hồn hậu của mẹ. Người ta thường bảo người đàn bà có dáng thắt gáy lưng ong thì rất mắn con và có khuôn mặt vượng phu ích tử chính là hình ảnh của mẹ tôi, một người mẹ Việt Nam đã sống hết cả một đời tận tụy cho chồng cho con ....Mỗi lần làm cơm xong mẹ tôi vẫn thường mời bố tôi xơi cơm trước rồi sau dó là đến các con của mẹ . Hiếm thấy khi nào mà mẹ tôi yên vị ngồi xuống vì lúc nào mẹ cũng chỉ lăng xăng nhường tất cả miếng ngon vật lạ cho chồng con . Đến cuối bữa họac những đêm khuya các con đã say ngủ thấy đói bụng mẹ mới ra bếp lục tủ chạn lấy cơm nguội có khi chỉ còn là cơm cháy đã khô cứng để ăn cùng với chút nước dưa chua..
Một hôm đi học về, không thấy mẹ đâu, tôi chạy vào phòng mẹ thì thấy mẹ tôi bị ốm đang nằm im trên giường, tôi bỏ chơi đùa cứ ngồi quanh quẩn bên giường...Hình như đây là lần đầu tiên tôi biết được tôi đã yêu mẹ tôi biết dường nào..
Còn nữa,hồi nhỏ bọn con nít chúng tôi ưa chơi trò xây nhà dựng cửa ngòai khu vườn rậm bóng cây tôi còn nhớ mãi những cây chùm bao với trái xum xuê tròn quay như quả mơ mọc chằng chịt bên hàng rào..Những ngày nghỉ học bọn tôi dong duỗi cả ngày ở một đụn cát lớn cạnh bờ sông với trò đánh trận giả mà bà chị kế tôi được tôn làm thủ lãnh...nào kiếm nào cung tên chia làm mấy phe để dàn trận địa hệt như trong ciné chúng tôi được đi xem thời đó ...Trận chiến chưa phân thắng bại ,hai bên địch và ta mặt mũi đỏ au vì giang nắng và đất cát vươn vãi đầy mặt mũi thì cả bọn đã phải tan hàng ù té chạy bán mạng về nhà vì đã chợt thấy bố tôi đang lái xe về tơi ở trên đầu cầu. Chiếc xe hơi chở hàng hiệu Austin màu xanh rất quen thuộc với chúng tôi. Thóang nhìn thấy chúng tôi ông đã đưa tay dí chào ra hiệu: chúng mày liệu về nhà ngay, không thì sẽ chết đòn ! Ngày còn nhỏ có lẽ tôi là đứa nhát đòn nhất , chỉ cần thấy bố tôi vung sợi dây thắt lưng ra là tôi đã chạy te..
Nhà đông con Bố mẹ tôi đã nuôi dạy chúng tôi theo kiểu con đàn với hệ thống quân giai rõ rệt. Anh Đạo là anh lớn nhâ't nhà thì phụ giúp bố mẹ trong viêc giao hàng, đưa đón các em đi học. Từ hồi tôi vào lớp năm tức là lớp một bây giờ, một tay anh đèo tôi đi học. Một lần, gầnTết,mẹ sai anh đi mua sơn để sơn nhà. Anh về nhà rất muộn trên tay chỉ còn có nửa thùng sơn loang lỗ …thì ra anh đã bị một băng gần rạp Đại Đồng chận đánh.Anh chỉ còn cách hất thùng sơn vào bọn chúng mới thóat chạy về đươc.
Anh Hưng là cảnh sát trưởng của bọn nhóc chúng tôi, chăm sóc việc ăn học, vệ sinh tắm rửa, cơm nứơc cho các em.Công việc anh nuôi của anh là xắn thức ăn ( thường là món chả trứng chiên với tương hột chưng mỡ hành ) trôn đều với cơm rồi phát cho mỗi đứa tô cơm đã trộn với một cái muỗng to.Mỗi đứa ôm tô cơm lại góc nhà thế mà chỉ một lóang , chỉ mấy và là chúng tôi đã thanh tóan sạch... lại chạy xếp hàng để lấy thêm tô nữa ..Tôi còn nhớ mãi những buổi tối hai mắt đã dính lại nhưng tôi vẫn phải gắng gương lên để đọc bảng cửu chương từ 2 cho đến 10. Những lần làm tóan sai thì ông thầy” hung thần “ đã xách lỗ tai của tôi quay như dế …Tuy vậy anh Hưng còn là một tay đàn guitar rất lãng tử và tôi còn được làm nhân chứng của mối tình "đám cưới đầu Xuân " của anh tôi nữa … Còn anh Cừ thì suốt ngày,giặt giũ, là ủi quần áo của cả nhà. Mặc dù bị tật nguyền câm điếc từ nhỏ nhưng anh rất đẹp trai trời lại phú cho anh cái biệt tài vẽ vời rất giỏi. Sau 8 năm học trường Cao Đẳng Mỹ thuật Gia Định anh đã trở thành chàng họa sỹ rất hào hoa. Hằng đêm hồi ấy, anh còn có nhiệm vụ kể chuyện trước giờ đi ngủ cho chúng tôi nghe. Những mẫu chuyện thần thọai đời nay theo trí tưởng tượng của anh đã làm chúng tôi say sưa, thích thú. Ký hiệu ra dấu của anh bọn nhóc chung tôi đều có thể hiểu được vì nó rất hình tượng và đơn giản.Này nhé, hai bàn tay anh cứ chụm lai là tối mà khi tay từ từ mở ra thì là trời đã sáng rồi.Câu chuyện cứ hết tối rồi lại sáng hoặc giã như là anh đang ngủ thì mơ thấy rơi xuô'ng một hầm tòan vàng bạc châu báu hệt như chuyện thần tiên Alibaba và 50 tên cướp... chỉ vỏn vẹn như thế đó nhưng nó đã gói gém tất cả ước mơ một thời rất trẻ thơ của chúng tôi.
Chị Bích là chị gái lớn nhất trong nhà đã phải chiu thiệt thòi nghỉ học sớm để bếp núc chăm việc nhà vậy mà không hiểu tại sao bọn nhóc chúng tôi còn hay chọc ghẹo chị với tên gọi "bà Sáu già bàn chân gân guốc". Chả là vì lúc đó là thời Đệ Nhất Cộng Hòa có những cuộc bầu cử vói những ap phích quảng cáo cho các liên danh ứng cử. Nào là Người nông dân với cây lúa, hoặc liên danh con trâu cày vân vân và vân vân…Thì bọn nhóc chúng tôi cũng có một liên danh để chọc phá chị tôi..Thời con gái của chị Bích tôi cũng đã trôi qua lặng lẽ như dòng sông cầu Băng Ky nhà tôi lúc chiều xuống ánh mặt trời tắt lịm trên ngọn cây thì những ngọn đèn đường cũng đã tự động bật lên tỏa ánh sáng nhạt nhòa lung linh trên dòng sông tuổi nhỏ quê nhà .
Anh Cao là em kế chị Bích , tuy là con trai nhưng ngay từ nhỏ anh đã đi chợ rất giỏi, mỗi sáng mẹ tôi chỉ cần ngóay chữ bác sĩ của bà trên trang giấy nhỏ kê toa những thức cần mua là anh có thể đạp xe về với giỏ đầy thức ăn. Ký ức của tôi vẫn còn in rõ hình ảnh anh tôi hay dỗ tôi với những viên kẹo dừa,kẹo me mua từ tiệm chạp phô của bà Chí bên kia cầu...
Riêng anh Nghĩa thì hồi nhỏ vẫn thường được gọi biệt danh "Đầu dài dài đít pờ-dô ",anh là vua phá phách chúng tôi, khi nào chơi lò cò mà anh bi thua chưa xây đuơc căn nhà nào thì anh hay ngang ngược lấy chân di di , chơi cờ thua thì anh xách tướng bỏ chạy ..Một lần anh đội đầu ông dịa di' vào mặt tôi làm tôi sợ quá khóc thét lên, hai tay tôi quơ quào tát lia lịa vào mặt ông địa không cho ông địa tới gần ..
Nói về tiểu đội năm đứa nhóc chúng tôi thì có biết bao nhiêu điều để kể. Đứng đầu là thủ lảnh Châu còn có biệt danh là Tám Hec-quynh vì tuy bé người nhưng chị rất khỏe . Đằng sau nhà tôi là một cái giếng nước ,tôi thì bé quá lại rất yểu điêu chưa bao giờ tôi xách nổi một đôi nước thế mà chị kế tôi có thể tranh với các anh trai xách nước hùynh hụych lại thêm.suốt ngày chỉ kiếm cung, súng ná tính khí của chị cứ như con trai Chị tôi lại rất mê cải lương báo hại có một thời tôi cũng mê theo Những Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, Võ Tòng sát tẩu và rất nhiều chuyện kiếm hiệp Taù.... Về phần tôi thì sẽ nói nhiều ở phần sau.Tôi kể tiếp về 3 cậu em dưới tôi.
Trung cách tôi 2 tuổi sau này mẹ tôi bắt đội tên Lương, tính tình hơi lộp chộp nhưng anh chàng có thể ngồi cả ngày ở bờ sông để câu cá ... nhớ hồi đó Trung vẫn câu được cả rổ cá lòng tong đem về để mẹ tôi kho tiêu ăn với cơm thổi vừa chín tới thì thật tuyệt vời ! Những trưa nắng gắt em tôi đầu trần, chân đi đất lang thang vào khu bưng biền phía sau nhà để mò cua bắt ốc chân tay lúc nào cũng lấm lem bùn dất trông đúng như con nhà nông thứ thiệt. Em tôi còn có tài trồng trọt và nuôi cả đàn vịt, con nào cũng ú nù trắng mỡn... Một ngày mưa bão lớn không chợ búa gì được mẹ tôi sai anh tôi lùa bắt hai con vịt vặt lông nấu cháo ..Em tôi đã dãy nãy khóc bắt đền cả ngày ..
Kế Trung là Tuấn , không biết từ lúc nào mẹ tôi đã đặt thêm cho em tôi cái tên "con cụ Quí "chắc là phải có một điển tích buồn cười , đáng nhớ lăm... Một lần em tôi đã súyt đi lac. Lúc đó chúng tôi còn học ở trường vỡ lòng cô Năm ở phía bên kia dốc cầu.Ngôi trường làng với nhiều kỉ niệm khó quên. Mỗi sáng bọn chúng tôi đều hay đi học sớm , đi bộ qua hai chiếc cầu cây gỗ ọp ep, chạy vào vườn cây chúng tôi thường xúm xít đứa thì lắc cây mận chín đỏ đầy cành rớt xuống lộp độp bọn nhóc chúng tôi xoa xoa cho sạch rôi bỏ vào miệng xơi ngon lành. Lớ'p học là dãy ván rựa chung quanh là những cái ghế đẩu chúng tôi ngồi chụm đầu vào nhau để tập đồ từng chữ i chữ tờ ...Giờ chơi Tuấn đã lẵng lặng rời lớp đi về nhà nhưng khổ cái là lúc đó em tôi còn quá bé để có thể nhớ được đường để về, cu cậu đã đi ngươc lên phía chợ Bà Chiểu. Cô Năm và bọn chúng tôi chạy về báo tin cho bố mẹ tôi hay. Cả nhà bổ nháo đi tìm, lùng sục khắp nơi. Nhà dưới của tôi hồi ấy có cái bể to để mẹ tôi chứa nước mưa, cô Năm đã phải leo lên để coi em tôi có té ngã vào đó không? Đến giữa trưa đang lúc lo lắng vì không tìm được tung tích gì cả ,thì cả nhà reo lên mừng rỡ khi thấy chi Bích tôi dẫn cụ Quý trở về. May mắn là hôm nay chị được tan học sớm nên đã gặp được em tôi đang lang thang trên đường. Một chút xíu thôi là em tôi đã đi lạc vào đời, làm sao tìm lại được.
Viên là em út trong nhà, còn có một nickname ở nhà là Xíu là do mẹ tôi đặt.Mẹ tôi kể rằng vì em út tôi tuổi tý nên chỉ thích ăn cơm giống như tôi hồi nhỏ cũng là một dạng con đàn rất dễ nuôi…lúc lẫm chẫm thường mẹ bỏ em vào giường quây rồi để vào đó một bát cơm để em vừa ăn vừa nghịch , thế là cơm lên tận đầu tận cổ …nhìn thấy thương lắm ! Thật sự Viên chỉ là áp út vì dưới Viên còn có cu Lương chẳng may đã bị lên sài mất lúc còn chưa đầy một tuổi. Tôi còn nhớ là em út của tôi rất đẹp trông in hệt hình baby trong lọ sữa Guy-gô. Tuy còn bé xíu mà chúng tôi đã thấm được nỗi đau của sự mất mát, chia lìa.
Trở lại với nhân vật chính là cái tôi vô duyên đáng ghét, ngay từ lúc nhỏ tôi đã cảm được mình không phải người con gái xinh xắn. Hình như cái nét vô duyên đã làm tôi lúc nào cũng co rút lại trong cái vỏ sò cô đơn.Thêm nữa hình như tôi được thừa hưởng có một chút hơi phảng phất buồn của đôi mắt mẹ. Mẹ tôi bảo đó là vi lúc bà mang thai tôi thì bố tôi đã đi lên rừng biền biêt... có những đêm khuya mưa gió, bão bùng mẹ tay bế chị Châu tôi chưa đầy năm, tay mẹ ôm tôi còn nằm co trong bụng mẹ mới được mấy tháng. Tôi đã sớm nhiễm được những nỗi lo, những toan tính trong lòng người mẹ trẻ...Không hiểu sao cái trí nhớ của tôi lại phi thường đến thế. Mọi thứ tôi đều nhớ rất rõ từ những chiếc áo đầm xòe, đến mái tóc bum bê và nụ cười hở mấy cái răng sún ..Hồi nhỏ tôi còn được làm con nuôi của ông bà Tư chủ đất sau này là bố mẹ vợ cua anh Hưng, chúng tôi thường sang câu cá ở nhà chị dâu tôi , còn nhớ có một lần tôi cứ nhòai đầu ra lan can hỏi: cá đâu ? cá đâu ? Cá đâu không thấymà chỉ thấy tôi nhào đầu xuống đám dừa nước. Bị lỗ đầu máu me tùm lum ông Tư phải xé điếu thuốc lá để dịt vào cầm máu cho tôi ...Bây giờ tôi vẫn sờ thấy vết sẹo tròn quay trên đỉnh đầu, đúng là một kỷ niệm nhớ đời .
Tuổi thơ của tôi trôi qua thật êm đềm với những ngày hạnh phúc bên bố mẹ, anh chị em đông vui đầm ấm. Bây giờ thỉnh thỏang tôi được nghe lại lời những bài hát quen thuộc từ một chương trình phát thanh Việt nam thì tôi như sống lại cả một không gian của kí ức nhạt nhòa. Cho tôi đi lại từ đầu, mẹ tôi ngồi khâu áo, bên ngọn đèn dầu hao , cha tôi ngồi đọc báo....Phải rồi , tôi đang đi lại từ đầu với những bước đi thật chậm ...
Subscribe to:
Posts (Atom)