Wednesday, July 20, 2011

Như một định mệnh ...

Houston,ngày 9-12-1994

Em yêu,

Buổi chiều ngồi ngoài vườn thật trống vắng, có một chút gì hoang tịch cô liêu của một ngày nhạt nắng và anh đã ngôi ở đấy qua những năm dài để nhìn bốn mùa qua mau, anh cũng đã ngồi ở đấy hằng tháng hằng ngày để tìm sự đổi thay của chính minh. Để rồi cũng vẫn vậy, vẫn gốc cây ngọn cỏ,anh vẫn là anh, trơ trụi và nhàm chán.Nếu có sự khác biệt nào thì hình như anh mất đi nỗi hoài cảm nhớ nhà trong khói thuốc khói vàng bay lên cây của những năm đầu trên đất khách quê người. Một phần vì đã giã từ khói thuốc lại thiếu tách cà phê đen,mất ngủ đã quá nhiều, thao thức chập chờn trong cái khỏang nửa đêm về sáng để tôi nhìn tôi trên vách.Thực sự thì trong lúc này anh chẳng biết nghĩ gì,viết gì chỉ biết rằng mình đang hòa nhập vào khỏang bao la của trời đất với mảnh vườn thu hẹp và biết mình đang có mặt,có cây có cỏ,có đá có nước, như phiêu liêu ngập lội cho cuộc tình,thả hồn xa xa thêm một chút nữa dù đã muộn màng nhưng vẫn sâu đậm và mãnh liệt như khi anh nhìn thấy lác đác một hai chiếc lá vàng rơi theo ngọn gió ...Cũng có thể khỏang thời gia này anh đã lơ đểnh với cái đẹp mênh mang của thiên nhiên để đắm chìm trong cái đẹp của tạo hóa khóe mắt,nụ cười. Dường như trong anh đang có sự biến đổi của một cơn bão ngầm ..Và cũng một hai chiếc lá vàng ấy như báo hiệu một chớm thu về và mùa thu là mùa của tình yêu lá bay tường bắc lá bay sang và em như hiện thân của một Ngày xưa Hòang thị, em tan trường về , đường mưa nho nhỏ..Và anh đang đi tìm về một ngày nào của năm tháng đã qua, tình yêu học trò chẳng còn nữa để bù đắp vào những mất mát ấy anh đã đi tìm em trong cái nhá nhem của thành phố mới lên đèn để có những phút giây lắng đọng, đợi và mong, nhớ và thương mà chúng mình đã tìm nhau trong góc vắng để được cận kề nhau trong vòng tay, nồng nàn ngất ngây anh như chưa bao giờ biết yêu...
Đã có một lúc nào đó anh như hụt hơi thiếu sức với muôn ngàn chữ "nếu"..tiếc nuối thời gian,anh đếm thời gian qua những chân tóc đã ngã màu và lại một lần nữa,anh lần mò về quá khứ.Ở cáituổi mười chín hai mươi, một nửa thời gian đi học anh đã chôn vùi tuổi trẻ trong quán cafe bên đường băng những điếu thuốc lá, bằng những tách cà phê đen và tự hỏi tôi phải làm gi để không phao phí tuổi trẻ ..nhưng rồi ngày tháng vẫn đong đưa ,anh đếm thời gian bằng những cuộc tình như những mùa thu lá bay,tóc mai sợi ngắn sợi dài lấy nhau chẳng đặng thương hòai ngàn năm.Và cũng hơn một lần ,anh đã ngộ nhận qua những nhà văn lớn về những cuộc tình muộn, hạn hẹp và không thưc. Nhưng bây giờ thì qua em anh đã hiểu,yêu là hiện hữu,để có mặt, như đánh dấu một khúc quanh của quãng đời, ngày tháng để lại đằng sau, ở một khỏang trống hình như anh đã yêu em từ tiềm thức sâu thẳm,như bất chợt,ngộp thở và chóng mặt, điên cuồng và tê dại, hội nhập và ngây ngất vì vậy chữ nghĩa, ngôn từ để lại không có chỗ đứng ...Viết thêm nữa cũng vậy thôi nhưng ít nhất cũng một lần, một lần trong đời để chẳng bao giờ có ...
Trong anh, anh đã tự hiểu, anh chẳng nuối tiếc gì khi nói yêu em và một mai em sẽ là của anh mãi mãi ..như định mệnh đã an bài .

Yêu em,

ạnh .

No comments:

Post a Comment