Wednesday, September 28, 2011
Một cõi xa vời ...
Buổi tối , hình như cô đi ngủ lúc đêm đã rất khuya... điều này chắc đã thành thói quen từ mấy năm gần đây . Cái thói quen dán mắt vào cái màn hình của máy vi tính, say mê, miệt mài như một nữ sinh chăm chỉ học hành ngày xưa ...Có khác chăng là ngày đó chưa có những máy móc hiện đại như bây giờ, đơn thuần là những chồng sách vở đầy cộm để biến cô thành con mọt sách dễ thương... Và cũng không thể phủ nhận là cô đã mê say sách vở báo chí như điếu đổ ..Có bao nhiêu tiền mẹ cho để tiêu vặt cô đều cúng hết vào mấy tiệm sách báo, cô đã mê mẩn đứng hàng giờ để xăm xoi mua về một quyển sách mới. Phải rồi, ngày ấy... Cô vừa lên lớp đệ ngũ , đệ tứ tóc dài ngang vai, áo dài mini chấm đầu gối. Ngày nào đi học về cô cũng ôm một quyển tuần báo Mây Hồng hay Tuổi Ngọc ngang trên ngực như khoe một cái mode văn chương thời thượng trong khi các bạn bè cùng lứa đã biết trang điểm, diện bộ áo quần hippy nhăng nhố hay nhảy rào cúp cua ... vân vân và vân vân ... thì cô cứ chúi đầu vào những "Tâm hồn cao thượng , Sống làm người , Bông hồng cài áo, Cõi thiền..." Cô vẫn mê say với những "cô bé treo mùng "của Hòang Ngọc Tuấn, Kiều Giang của Hòang Hải Thủy, cùng truyện ngắn ,truyện dài của Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Quốc Trụ, thơ tình lãng đãng của Cung Vĩnh Viễn và nhiều nhiều tác giả nữa trên những tờ nguyệt san, bán nguyệt san như Khởi Hành, Tân Văn, Văn học nghệ thuật thời đó ... Cô đã làm quen, bén duyên và đi vào cái thế giới văn chương từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết . Để rồi cũng từ lúc nào ở cái tuổi mười ba , mười lăm cô đã có cái thú viết lách , mơ mộng, trông chờ bài đăng báo, hồi hộp với cái thùng thư và cái mục nhắn tin nho nhỏ trên một cột báo thiếu nhi hàng ngày ...Cảm động khi chủ vườn thơ nhận tin bài và hứa sẽ chọn đăng trong một ngày đẹp trời sắp tới...Cô còn nhớ mãi tác phẩm đầu đời "Buổi sáng trời mưa" với những cơn mưa và ngôi nhà của cô thưở nhỏ dưới dốc chân một cái cầu bắc qua một con rạch nước chảy lặng lờ ...Bài viết của cô được đăng trong muc Mai Bê Bi của báo Chính luận ...cả mấy bài thơ rất thơ nữa trên báo Tiền tuyến, Mây Hồng,Tuổi Ngoc..chao ơi là dễ thương ... Cô đọc ngấu nghiến tác phẩm đầu tay của mình và chết nỗi càng đọc càng thấy hay ... Với cô hình như bài chữ in lúc nào cũng hay và hòan chỉnh hơn là bài viết tay bằng bút mực thường ..Chắc là tác phẩm đã được ban biên tập gọt dũa pơ - luya hết lại rồi... Cô lại chợt nhớ đến những giờ Việt văn năm lớp đệ thất , đệ lục ...Cô giáo Vũ Thiên Nga vẫn hay trich đọc những đoan văn hay trong những bài luận văn hay và bắt cả lớp phải chép lại .. Hồi đó, Đào thi Thu Hà là giỏi văn nhất lớp .Cô giáo thường đoc bài của nhỏ Thu Hà cho cả lớp nghe . Thỉnh thỏang cô giáo cũng chiếu cố đến những đoan văn hay của cô. Và cô không sao quên được cái cảm giác mặt nóng bừng lên khi cô giáo đoc đến những đọan văn tả cảnh "mùa thu", "phiên chợ làng quê "của mình.. . Chao ơi là hạnh phúc ! Niềm sung sướng của nghiệp dĩ văn chương đã đi theo cô vào cả cuộc đời sau này ...
Cho đến một ngày ...Một "ngày xưa Hòang thị " đã theo cô cả đọan đường về ...Con đừơng từ ngôi trường đạo cổ kính,vẫn vang lên những hồi kinh cầu mỗi chiều tan học . Cả đàn bướm áo dài trắng học trò tung bay, từ nay cô đã không còn nhảy chân sáo trên đường và giờ đây đôi chân đã ngượng ngiụ , vướng víu vì đôi mắt kính cận của một chàng nam sinh Hồ Ngọc Cẩn chiều nào cũng là cái đuôi lẽo đẽo theo sau cô...Hồi ấy cô còn bé quá chả biết yêu là gì (?) chỉ biết ngượng đến chín người vì có người bước đến gần ngõ lời làm quen ..." Cái người gi mà kỳ cục gi đâu ..." Cô đã thầm nghĩ thế , bởi cái bản tính cứng cõi hơi con trai, hơi kiêu ngạo một tí của cô (phải chăng là vì nhà cô có quá nhiều anh em trai ...)nên cô đã ném một cái nhìn khinh khỉnh của mình vào khuôn mặt dài thuỗn và đôi mắt tròn xoe sau cặp kính trắng dầy cộm của anh chàng Hồ Ngọc Cẩn đáng thương đầu đời của cô ngày đó. Ôi đó cũng là mối tình " không thành lời" của cô qua mấy năm trời trung học với "em tan trường về, đừờng mưa mho nhỏ...anh theo Ngọ về, chim non lề đường nằm phơi ráng mỏ ....." Ngày xưa Hòang thị của ngài Phạm Duy "đã ám ảnh cô suốt mấy năm dài, cả những giấc ngủ không tròn giấc , những giấc mơ chập chờn nửa đêm về sáng như một tiếng thở dài tiếc nuối một thời tuổi nhỏ đã đi qua ...
Rồi những ngày tháng tư,1975. Cô đang ngồi đong đưa hai chân trên tàng cây trứng cá sau hiên nhà với nhỏ Kim Phấn cùng quyển sách van vật dầy cộm của Đỗ Danh Tẩm để chuẩn bị cho kỳ thi năm cuối của bậc trung học ...Âm thanh của những chiếc trực thăng, phản lực pha lẫn tiếng súng cối mọt chê từ một khu chiến sự vẫn ầm ầm bay ngang đầu nhưng cô vẫn vô tư, thản nhiên với thời cuộc ..Tưởng chừng như chiến tranh còn ở đâu xa lắm. Chiến tranh vẫn còn và đã kéo dài mấy chục năm trên mảnh đất này rồi. Lúc này hình như hòa bình đang là điều duy nhất mà mọi người đang mong muốn mòn mõi...Và trên cả sự hoang mang sợ hãi trước sự sụp đổ cuả cả một chế độ, một đất nước...cô vẫn như người mộng du đi lừng lững vào cuộc đời với những cả tin , lừa mị và ngốc nghêch..
Một buổi sáng sớm nghe tiếng người gọi ngoài cổng. Cô vội vã chạy ra thì thấy Kim Phấn đạp xe tới trong bộ quần áo tang trắng nức nở báo tin : Soan ơi , ba mình mất rồi ! Những đau buồn hằn sâu trên khuôn mặt của cô bạn nhỏ ...có lẽ đó là những hình ảnh đau thương, mất mát đầu đời khó lòng xóa nhòa trong tâm khảm đã đi theo cô suốt bao năm trời...
Saturday, September 24, 2011
Cuối cùng ...
Thế là em đã thật sự bay về trời..Đêm hôm qua Ngọc Hà nhắn tin số điện thoại của phụ huynh em Trường để tôi liên lạc.Tôi mong trời mau sáng để biết tin tức về cậu học trò mà tôi hằng yêu quý.Bên kia đầu giây là giọng Bình Định đặc sệt-Cô ơi,cháu đã đi lúc 3 giờ 10 phút ngày 17/9 ,không kịp về đến nhà…hôm nay là thất đầu của cháu.Rồi giọng nói ấy cứ vang lên từ chuyện này sang chuyện kia,cách nói chuyện chân chất của người dân miền Trung làm tôi xúc động lắng nghe..Chị kể – Con có giận má không,những lúc nằm trong bệnh viện con không chịu ăn,má la con hoài..hôn má một cái đi nếu con không giận má..Bé Trường đã hôn mẹ rồi nhìn quanh quất nói – Xe chạy nhanh lên đi,coi chừng không kịp..Má ơi,con sắp chết rồi,duỗi chân ,duỗi tay con thẳng ra đi..Xe chỉ mới qua khỏi Nha Trang là bé không còn nói được nữa…quê nhà còn xa,bao khuôn mặt thân yêu đang đón chờ ..Cậu Học sinh Giỏi Phan Anh Trường đã ra đi trong nỗi tiếc thương vô hạn của thầy cô,bạn bè..Tôi hứa với mẹ em sẽ gửi quyển vở em còn viết dở dang trong 6 tháng học ở Lớp học Bệnh viện cho gia đình,một tấm hình chụp lúc khai giảng ,một lá thư em viết cho chị Hằng mùa trung thu..Tất cả sẽ về với em nhưng tình cảm mà các cô giáo và các tình nguyện viên dành cho em vẫn còn ở lại trong tim mọi người.Thành phố nơi em đã một lần đến rồi một lần đi cũng sẽ tiếc nuối em vô cùng…Hãy yên nghỉ nơi quê nhà,em nhé!
Cô giáo của em,
Đinh Thị Kim Phấn .
Tiếc nuối..
Nụ hoa hàm tiếu
Lung linh mặt hồ
Màu mây xanh ngắt
Như một thóang mơ
Người xưa lại về
Lối cũ xôn xao
và bao lầm lac...
thời gian nhìn lại
Cuộc tình đã mất
Đời mình xanh rêu ...
Lung linh mặt hồ
Màu mây xanh ngắt
Như một thóang mơ
Người xưa lại về
Lối cũ xôn xao
và bao lầm lac...
thời gian nhìn lại
Cuộc tình đã mất
Đời mình xanh rêu ...
Monday, September 19, 2011
Tiếng mưa đêm.
Có bao giờ bạn đang ngủ thì bị đánh thức dậy bằng một cơn mưa đêm...Cuối cùng sau cả một mùa hè khô hạn, nóng bức mưa đã trở lại thành phố của nơi tôi ở....Lâu lắm rồi mới có một trận mưa lớn như thế ! Tiếng mưa rơi ào ào pha lẫn tiếng sấm chớp ầm ầm như rung chuyển đất trời ..Công chúa nhỏ của tôi vừa lay mẹ dậy vừa chỉ ra cửa sổ : mẹ xem kìa . Ừ mưa lớn, ngủ nữa đi con . Bên ngoài trời đất còn tối đen như mực .Có tiếng cách cách ở bếp, ông xã tôi đang loay hoay pha cà phê canh chiếc microway kêu rè rè...ngày nào anh cũng dậy sơm ngôi ngoài vườn nhâm nhi với tách cà phê đen sẫm ... Hôm nay trời đổ cơn mưa lớn chàng đành mở cửa trước đứng nhìn mưa. Tôi rón rén đi đến cạnh và cùng nhìn mựa . Ngoài trời mưa đổ xuống như trút nước . Gió vật vã hai hàng cây bên lề đường và những dòng nước cuồn cuộn chảy lênh láng, nước không kịp chảy vào mấy miệng cống gần đó làm tràn cả mặt đường... Một ý nghĩ thóang qua, tôi khẽ nói với ông xã : Mưa lớn thế này không biết hai con cầy vô chủ của em ở đâu rồi ? Tội nghiệp cho số phận nghiệt ngã của những kẻ không nhà và cho cả những sinh linh bé nhỏ của tôi... Trong cơn mưa mà bấy lâu nay mọi người vẫn trông đợi , để cho cỏ cây hết khô héo, để cho những cánh rừng hoang dã không phải phát cháy dưới những tia nắng chói chang của ông mặt trời ...Hình như có một chút hòai vọng thương cảm đã làm trái tim nhỏ của tôi một chút rưng rưng , se thắt ........Ô hay , có phải là tiếng mưa đêm ?
Saturday, September 17, 2011
Còn một nỗi đau...
Em Trường học rất giỏi
nhưng sức khoẻ ngày càng yếu.Mỗi lần thấy cô giáo đến bên giường bệnh là em cố
gắng ngồi dậy để
đến lớp..Cuộc sống của em đang đươc tính từng ngày...Chúng ta hãy xin cho các
em thêm thời gian..
·
·
Các
bạn ơi...Chiều nay,mình vào thăm em Trường lần cuối..một thiên thần nữa sắp bay
về trời..Em muốn ở lại để học với cô..dù xe sắp đến chở em về quê..Cô phải dỗ
dành-con về nhà muốn ăn gì thì nói với mẹ mua cho,chóng khoẻ tuần sau trở lại
học với cô...Tuần sau ..mình nuốt nước mắt hẹn em Phan Anh Trường tuần sau...
·
Em Phan Anh Trường trong Ngày Khai Giảng Năm
Học Mới.Chiều nay,không biết là mình sắp bay về trời,em đã lưu luyến xin ba mẹ
cho được ở lại để tiếp tục học với cô..Là Học sinh Giỏi Toán cấp Tỉnh ở quê
nhà,6 tháng vừa qua,vừa điều trị bệnh,em vừa theo học Lớp Học Chữ tại bệnh viện,em
luôn chứng tỏ năng lực của mình qua cách giải các bài toán dù cơn đau thể xác
hành hạ em mỗi ngày..Giờ đây phải chia tay em,câu nói cuối cùng của cô giáo
dành cho em là: về nhà cố gắng ăn uống có sức khoẻ để còn trở lại đây học tiếp
với cô ..Nước mắt của cô đã thay cho cơn mưa chiều nay…
Cô giáo Đinh Thị Kim Phấn
Subscribe to:
Posts (Atom)